Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 0
Tháng 01 : 103
Năm 2021 : 103
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

SUY NGẪM VỀ NGHỀ TRỒNG NGƯỜI TRONG THỜI ĐẠI MỚI

 

SUY NGẪM VỀ NGHỀ TRỒNG NGƯỜI TRONG THỜI ĐẠI MỚI

 

Họ tên tác giả:               Phạm Thị Minh Nguyệt.

Chuyên môn đào tạo:   ĐHSP Ngữ văn

Chức vụ :                       Phó tổ trưởng tổ Khoa học xã hội

Đơn vị công tác:            Trường THCS Nam Thịnh

Địa chỉ gmail:                nguyetdan2005@gmail.com

Số điện thoại:                 0979569515

 

Bất kể trong thời kỳ nào, nghề dạy học luôn được coi là nghề cao quý, được xã hội tôn trọng và tôn vinh và Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại của dân tộc ta luôn đánh giá cao vị trí, vai trò của người thầy – những người mở trí, khai tâm cho con người bằng câu nói: “Nhiệm vụ thầy giáo rất vẻ vang, vì nếu không có thầy giáo thì không có giáo dục…Không có giáo dục thì không nói gì đến kinh tế, văn hóa”. Thế nhưng trong xã hội hiện đại ngày nay vị trí và tình cảm của xã hội dành cho những người thầy ngày một giảm sút, thêm vào đó người thầy bị xã hội và cha mẹ học sinh đặt trên vai một nhiệm vụ nặng nề đó là giáo dục học sinh, con em của họ thành những con người tài giỏi, trí đức. Và sự kỳ vọng đó khiến trách nhiệm của người thầy trong bối cảnh hiện nay nặng nề hơn bao giờ hết.

Các thầy cô đứng lớp với đồng lương còn khiêm tốn nên gánh nặng cơm-áo-gạo-tiền và bao lo toan trong cuộc sống thường nhật là điều không thể tránh khỏi.  Khi mà những vướng bận từ cuộc sống chưa được cởi bỏ, còn đó những lo toan thì họ cũng khó có thể đứng trên bục giảng bằng một tâm trạng thoải mái nhất với học trò của mình.

Mỗi năm, mỗi mùa Bộ GD-ĐT luôn yêu cầu giáo viên ra sức sáng tạo, đổi mới phương pháp dạy học nhưng phải bám chuẩn kiến thức kĩ năng; tham gia các cuộc thi giáo viên giỏi các cấp; đổi mới thi cử các kiểu… nên thầy cô dạy trò học mà cứ như chạy đua đến bở hơi tai, nhiều lúc xoay xở không kịp. Bên cạnh đó là hệ thống các loại sổ sách  giáo án các loại, sổ điểm, sổ kế hoạch giảng dạy, sổ dự giờ, sổ chủ nhiệm , sổ hội họp, sổ mượn đồ dùng dạy học…. Những người làm nghề giáo hiện nay không chỉ phải chịu đựng áp lực từ phía xã hội, từ ngành mà còn phải chịu áp lực từ phía phụ huynh và thậm chí là học sinh. Một số phụ huynh do mải mê với công việc kiếm tiền mà giao phó toàn bộ việc dạy dỗ con mình cho giáo viên theo kiểu “Trăm sự nhờ thầy cô”. Trong khi đó, thầy cô ít khi nhận được sự phối hợp, phản hồi từ phụ huynh trong việc quản lí và giáo dục con của mình. Cũng có phụ huynh, khi có chuyện gì xảy ra với con, chưa tìm hiểu kỹ nguyên nhân và đã tin ngay lời con nói mà quy trách nhiệm cho giáo viên. Và thực tế đáng buồn là hầu như tất cả các vụ việc xảy ra trong trường thì khi bắt đầu và kết thúc thì lỗi đều thuộc về nhà giáo. Cụ thể như:

- Giáo viên đánh học trò, lỗi là của giáo viên vì giáo viên đã vi phạm luật ngành, luật pháp rồi nên khỏi bàn khỏi cãi, cũng chẳng ai thèm quan tâm lý do vì sao giáo viên làm vậy đâu. Giáo viên đánh dù nhẹ hay nặng, đánh khẽ vào tay, mông hay vào bất kỳ nơi đâu, đánh vì thương yêu muốn dạy dỗ hay vì lợi ích gì khác tất cả đều là lỗi của giáo viên. Đây là lỗi xúc phạm thân thể người học, thuộc những điều giáo viên không được làm, chỉ vì học trò ngỗ ngược, hỗn láo đôi khi để răn đe, chỉ cần 1 roi nhẹ là giáo viên sẽ “ăn không ngon ngủ không yên” là vi phạm đạo đức nhà giáo.

- Học trò hỗn láo, vô lễ thậm chí đánh giáo viên, đây sẽ được nhìn nhận là lỗi của giáo viên vì giáo viên dạy dỗ sao, đạo đức sao để học trò “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”. Đôi khi học sinh ngỗ ngược vì lý do giáo viên dạy dỗ một vài câu nên bị học sinh đánh thì sự việc cũng quy là có phần lỗi giáo viên. Học sinh tối đa chỉ bị cảnh cáo, nếu nghiêm trọng thì tối đa chỉ bị buộc thôi học tối đa trong hai tuần vì quyền hạn của trường chỉ đến đó. Giáo viên nếu vì tự vệ cũng có thể bị buộc thôi việc.

- Giáo viên mắng học trò, lỗi là của giáo viên vì vậy là không đúng chuẩn sư phạm rồi, dạy học trò phải bằng sự yêu thương, bằng khuông vàng thước ngọc, lời lẽ hoa mỹ. Mắng nhiếc là sai đừng đổ thừa bất kỳ lý do gì. Không được biện minh là yêu thương học sinh, mắng dù kiểu gì cũng sai, mắng là xúc phạm nhân phẩm người học, cũng quy định trong những điều giáo viên không được làm.

- Học trò mắng giáo viên, lỗi là của giáo viên. Khi đó mọi việc sẽ được mổ xẻ theo kiểu “không có lửa làm sao có khói”. Vì giáo viên như thế nào, nên mới bị học sinh chửi, mắng, đôi khi cần lập cả hội đồng sư phạm để tìm hiểu, phân tích nguyên nhân giáo viên làm gì để bị học sinh mắng. Tất nhiên lúc đó, học sinh tối đa chỉ bị nhắc nhở, còn giáo viên chắc chắn là tơi tả.

- Lên lớp nói nhiều, dạy nhiều, lỗi là của giáo viên. Vì giáo viên không có năng lực sư phạm, dạy dỗ kiểu đó làm cho học sinh căng thẳng là sai, phải dạy dỗ nó thấy bớt căng thẳng. Nếu giáo viên lên lớp ít nói, lỗi là của giáo viên. Vì trách nhiệm của giáo viên là giảng dạy, là truyền đạt nếu giáo viên không chịu dạy, dạy ít là vi phạm, phải cố gắng mà dạy, mà nói cho hết thời gian.

- Giáo viên vô lớp chỉ dạy bài không thôi, lỗi là của giáo viên. Vì bên cạnh dạy chữ, giáo viên còn phải giáo dục nhân cách, kỹ năng sống, đạo đức, tham gia dạy trải nghiệm, nhắc nhở học sinh an toàn giao thông, yêu thương gia đình… Nếu giáo viên vô lớp chia sẻ những vấn đề bên ngoài, trao đổi cùng học sinh ngoài chuyện chuyên môn, lỗi cũng là của giáo viên vì đã không tập trung vào trọng tâm bài dạy, làm phí thời gian của học sinh.

- Giáo viên lên lớp đúng chuẩn mực giao tiếp lỗi là của giáo viên. Vì giáo viên tạo không khí xa cách, thiếu gần gũi và thân thiện. Nhà giáo phải như mẹ hiền, phải quan tâm đến từng biểu hiện dù nhỏ nhất của học sinh. Nếu giáo viên lên lớp quá thân thiện, coi học sinh như con em ở nhà, lỗi là của giáo viên. Vì giáo viên quá suồng sã, thiếu chuẩn mực sư phạm trong lời ăn tiếng nói. Phải giữ vững tác phong, chuẩn mực đạo đức nhà giáo  phải đạo mạo, nghiêm chỉnh.

- Giáo viên không trách phạt, không kỷ luật, lỗi là của giáo viên vì giáo viên vô trách nhiệm khi học sinh vi phạm phải xử lý để học sinh biết và không tái phạm. Nếu giáo viên trách phạt và nghiêm khắc, lỗi là của giáo viên vì giáo viên đã lạm quyền, giáo viên thiếu sư phạm, bất tài nên mới dùng tới kỷ luật, trừ khi không còn biện pháp thì mới kỷ luật, phải luôn uốn nắn, răn dạy học sinh bằng lời lẽ yêu thương, trìu mến dù học sinh có vi phạm như thế nào đi chăng nữa.

- Học sinh đánh nhau, lỗi của giáo viên vì giáo viên không nắm bắt tâm tư, tình cảm, diễn biến tâm lý của học sinh, tại vì học sinh muốn đánh nhau nó phải có quá trình từ lúc quen biết, nói chuyện, xích mích, mâu thuẫn rồi chuẩn bị,…rồi mới đánh, giáo viên không ngăn được nên phải bị kỷ luật, thôi việc. Vấn đề này giáo viên có là thần thánh, có phép thuật cũng chưa chắc ngăn được.

Và còn nhiều lỗi khác như: học sinh học dở, lỗi là của giáo viên vì giáo viên dạy dở, không cần biết đầu vào như thế nào, học sinh ngồi nhầm lớp như thế nào. Học sinh thi rớt, lỗi là của giáo viên vì giáo viên chưa làm tròn trách nhiệm, không đạt chỉ tiêu của trường đề ra, và học sinh có bầu, học sinh gặp tai nạn, học sinh bị bạn bè nghỉ chơi, học sinh bị tẩy chay, cô lập, học sinh nghỉ, bỏ học, tất cả đều là lỗi là của giáo viên,…Đâu chỉ có thế học sinh không tham gia bảo hiểm y tế, học sinh không đi lao động, thậm chí học sinh mặc trang phục hip hóp khi đến lớp,…cũng là lỗi của giáo viên. Mọi thứ “thượng vàng hạ cám” đều đổ lên đầu những người làm nghề giáo đấy còn chưa kể sự gò bó trong những chỉ tiêu, thành tích, áp lực,…mà hầu như là không có lối thoát.

Hàng ngày thầy cô lên lớp lúc nào cũng lo sợ bởi áp lực từ dư luận của xã hội bởi vì nhỡ mình nói hay làm gì, thì dù là sai lầm nhỏ nhất cũng bị dư luận xã hội và cha mẹ học sinh lên tiếng, chỉ trích hết sức nặng nề mà chưa bao giờ nhận được sự thấu cảm, chia sẻ từ gia đình và xã hội. Xã hội bây giờ phát triển, công nghệ thông tin hiện đại nên có quá nhiều thú vui cuốn hút học sinh hơn việc học. Điều này cũng đặt ra áp lực đối với những thầy cô đang trực tiếp giảng dạy là làm thế nào để học sinh không chán học, bỏ học; phải làm thế nào để dạy thật hay, thật chất lượng cũng là một điều không hề dễ dàng.

Đáng buồn thay, thời gian vừa qua, ngành Giáo dục nước nhà ở một số địa phương để xảy ra các vụ việc giáo viên vi phạm đạo đức nhà giáo làm ảnh hưởng đến uy tín, hình ảnh nhà giáo, gây bức xúc trong ngành và dư luận xã hội. Với những giáo viên vi phạm thì phải xử lý nghiêm khắc, nghiêm minh hoặc cho ra khỏi ngành, thậm chí khởi tố hình sự,…Tuy nhiên đó cũng chỉ  là những “con sâu làm rầu nồi canh” khiến mọi người lo lắng về vị trí của người thầy trong xã hội. Bởi thực tế còn có hàng triệu giáo viên đã và đang thầm lặng hy sinh cho sự nghiệp trồng người trên mọi miền Tổ quốc. Vì vậy, hãy đừng nhìn nghề giáo và người giáo viên với con mắt quá khắt khe, chuẩn mực trong cái tầm nhìn và quan điểm của mỗi người mà hãy nhìn một cách rộng hơn, xa hơn thì sẽ rõ hơn, để cảm thông hơn với những áp lực mà mỗi thầy cô giáo hôm nay đang phải đối mặt. Đây cũng chính là cái đích hướng tới của việc dạy học sinh về đạo làm người.

Hãy tin tưởng ở các thầy cô, hãy giảm áp lực và cho các thầy cô có được những quyền hạn tối thiểu để các thầy cô được làm nhiệm vụ từ chính lương tâm của mình.

                                                                           Nam Thịnh, ngày 06 tháng 10 năm 2020

                                                                                                Người viết bài                                                                                                   

                                                                                        Phạm Thị Minh Nguyệt

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Văn bản mới